Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Niệm Lời Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Suy Niệm Lời Chúa. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2011

Suy niệm lời chúa : Vị mục tử tốt lành


Chúa Nhật XVIII Thường niên A

Lời Chúa: Mt 14,13-21

13Nghe tin ấy, Đức Giêsu lánh khỏi nơi đó, đi thuyền đến một chỗ hoang vắng riêng biệt. Nghe biết vậy, đông đảo dân chúng từ các thành đi bộ mà theo Người. 14Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương, và chữa lành các bệnh nhân của họ. 15Chiều đến, các môn đệ lại gần thưa với Người: “Nơi đây hoang vắng, và đã muộn rồi, vậy xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào các làng mạc mua lấy thức ăn.” 16 Đức Giêsu bảo: “Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn.” 17Các ông đáp: “Ở đây, chúng con chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá! ” 18Người bảo: “Đem lại đây cho Thầy! ” 19Rồi sau đó, Người truyền cho dân chúng ngồi xuống cỏ. Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ. Và môn đệ trao cho dân chúng. 20Ai nấy đều ăn và được no nê. Những mẩu bánh còn thừa, người ta thu lại được mười hai giỏ đầy. 21Số người ăn có tới năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con.

Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn (Mt 14,16)

Họ không cần phải đi đâu cả, chính anh em hãy cho họ ăn (Mt 14,16)

Suy niệm:

Khác với những kẻ chăn thuê vô tâm và vô trách nhiệm, Đức Giêsu chính là Mục tử tốt lành. Sự tốt lành của Người được biểu lộ như sau:

Người chạnh lòng xót thương những người bệnh tật đau khổ: Nghe tin Gioan Tẩy Giả bị Hêrôđê bắt giam và bị giết chết trong tù, Đức Giêsu âm thầm lên thuyền lui về nơi hoang địa để tránh khỏi bị theo dõi, cũng như trước đó Người đã từng làm, vì chưa đến giờ của Người (Mt 12,15), và cũng để các môn đệ có thời giờ nghỉ ngơi bồi dưỡng sau những ngày vất vả phục vụ dân chúng (Mc 6,31). Nhưng đám đông đã đoán ra nơi Thầy trò định tới, nên rủ nhau đi dọc biển hồ và tới nơi trước các ngài. Khi thuyền cập bến, Đức Giêsu thấy đám đông đang chờ đón thì Người động lòng xót thương họ và lại tiếp tục chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền của họ.

Người quan tâm đáp ứng nhu cầu tinh thần vật chất của họ: Đây là nơi hoang vắng mà trời đã về chiều, các môn đệ xin thầy cho đám đông giải tán để họ tự lo liệu đồ ăn. Nhưng Đức Giêsu bảo các ông : “Chính anh em hãy lo cho họ ăn”, đang khi các ông chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá. Nhưng Đức Giêsu đã biết rõ việc Người sắp làm. Người hiểu rõ các ông bất lực, nhưng Người cần các ông cộng tác để có thể làm phép lạ là hóa bánh ra nhiều nuôi năm ngàn người được ăn no.

Bẻ ra, trao đi và hóa nhiều : Tin Mừng thuật lại diễn tiến của phép lạ như sau :

“Đem lại đây cho Thầy !” : Người cần đến phần đóng góp nhỏ nhoi của các môn đệ. Người cần các ông trao cho Người tất cả những gì các ông đang có. Người cần tới sự quảng đại, vị tha và cộng tác nhiệt tình của các ông.

Người cầm lấy năm chiếc bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho môn đệ, và môn đệ trao cho đám đông: Con đường đi của những tấm bánh: từ tay các môn đệ, đến tay Đức Giêsu, dâng cao lên cho Chúa Cha, rồi trở lại tay các môn đệ, và cuối cùng đến tay từng người trong đám đông.

Bẻ ra, trao đi và hóa nhiều : Phép lạ bánh được biến hóa ra nhiều khi đang ở trong tay ai ? Tin Mừng không nói rõ Đức Giêsu đã làm phép lạ từ năm cái bánh trở thành một đống bánh và cá thật to, rồi các môn đệ chỉ việc đến lấy mà phân phát cho dân chúng. Tin Mừng chỉ nói: “Người bẻ bánh ra trao cho các ông”, và sau đó chắc các ông phải bẻ ra mà chia cho đám đông. Và có lẽ mỗi người trong đám đông ấy cũng phải bẻ tấm bánh của mình để chia sẻ cho người bên cạnh. Chẳng mấy chốc ai nấy đều có bánh ăn. Như thế những tấm bánh từ tay Đức Giêsu đã được bẻ ra, trao đi và hóa ra nhiều khi nó được chia sẻ. Đó là điều then chốt mà phép lạ này muốn nói lên.

Phép lạ Hóa bánh ra nhiều không dừng lại ở việc Bẻ Bánh ở nhà thờ, mà còn phải đựơc tiếp tục kéo dài trong cuộc sống: bẻ ra, trao đi và hóa nhiều.

Đừng sợ tấm bánh bị bẻ ra và cho đi sẽ bị hao hụt và không đủ cho mình. Nếu các môn đệ Đức Giêsu cũng nghĩ như vậy và không chịu trao cho Đức Giêsu năm chiếc bánh và hai con cá thì số bánh cá đó vẫn như vậy. Nhưng nhờ biết quảng đại cộng tác với Đức Giêsu, để Người bẻ ra trao cho các ông và các ông phân phát cho dân chúng mà bánh đã hóa ra nhiều.

Ngày nay biết bao người đang cần các thứ bánh vật chất và tinh thần: bánh công lý, bánh tự do, bánh yêu thương, cảm thông và tha thứ. Đừng ngại khi phải hy sinh bỏ ra nhiều. Nếu bạn dám bẻ đôi những gì bạn có thì chắc chắn thế giới này sẽ không còn kẻ nghèo đói, nhưng tất cả sẽ được no nê thứ bánh vật chất và còn được đầy tràn thứ bánh tinh thần.

Cầu nguyện:

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa muốn chúng con noi gương Chúa biết “chạnh lòng xót thương” những kẻ đói nghèo đầy dẫy chung quanh chúng con. Xin cho chúng con cảm nghiệm được sự đói khát đang giày vò bao người, để vâng theo lời Chúa dạy: “Chính anh em hãy cho họ ăn”.

Nhưng Lạy Chúa, bản thân con và gia đình con cũng đang gặp khó khăn, phải “ăn bữa nay lo bữa mai”, thì làm sao chúng con có thể chia sẻ của cải cho người khác được? Khả năng chúng con quá giới hạn không thấm vào đâu so với nhu cầu của tha nhân. Xin Chúa cho chúng con biết noi gương các môn đệ Chúa xưa: dám trao tất cả những gì chúng con có cho Chúa, để Chúa sẽ trao tất cả những gì Chúa có cho chúng con và cho cả nhân loại.


(Theo website Phạm Minh Mẫn)

Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011

Giá trị mà sự đau khổ mang lại cho ta


Thứ Sáu sau Chúa Nhật XVIII Thường niên A

Lời Chúa: Mt 16,24-28

24Rồi Đức Giêsu nói với các môn đệ: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. 25Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm được mạng sống ấy. 26Vì nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình? 27″Vì Con Người sẽ ngự đến trong vinh quang của Cha Người, cùng với các thiên thần của Người, và bấy giờ, Người sẽ thưởng phạt ai nấy xứng việc họ làm. 28Thầy bảo thật anh em: trong số người có mặt ở đây, có những kẻ sẽ không phải nếm sự chết trước khi thấy Con Người đến hiển trị.”

Giá trị của đau khổ

Giá trị của đau khổ

Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo (Mt 16,24)

Suy niệm:

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ về những điều kiện để được làm môn đệ Ngài: từ bỏ mình, vác Thập giá, và đi theo Chúa Giêsu. Cả ba kiểu nói đều đồng nghĩa với nhau, và đều nói lên cái cốt yếu của đời sống kitô hữu, đó là đón nhận khổ đau như chính Chúa Giêsu đã đón nhận cuộc khổ nạn và cái chết dành cho Ngài.

Chúa Giêsu đã đưa ra những điều kiện trên đây liền sau khi Ngài loan báo về cuộc tử nạn của Ngài: Ngài sẽ bị đau khổ và bị treo trên Thập giá. Thập giá vốn là cái giá mà Chúa Giêsu phải trả vì cuộc sống và giáo lý của Ngài. Như vậy tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài đều trải qua con đường Thập giá ấy. Thật ra, đau khổ vốn là phận số chung của mọi người: đã mang tiếng khóc vào đời là mang lấy cả thân phận khổ đau, có khác chăng là thái độ của con người trước khổ đau mà thôi.

Chúa Giêsu đã để lại cho chúng ta một thái độ mẫu mực, Ngài không bao giờ lý giải về nguồn gốc của khổ đau, nhưng Ngài đón lấy khổ đau và biến nó thành cội nguồn của yêu thương. Thập giá vốn là tận cùng sự bỉ ổi của con người, nhưng đã được Chúa Giêsu biến thành biểu tượng của tình yêu. Chúa Giêsu chịu treo trên Thập giá, không phải để đề cao đau khổ, mà chính là để biểu lộ tình yêu của Ngài. Như vậy, chính trong mầu nhiệm Thập giá Chúa Giêsu mà thái độ đón nhận đau khổ của chúng ta mang lấy ý nghĩa.

Bức tượng Mẹ Maria bồng xác Chúa Giêsu trên tay, do danh họa Michel-Angelo thực hiện và hiện được đặt tại Đền thờ thánh Phêrô ở Rôma, là một trong những kiệt tác về sự đau khổ. Mẹ Maria ôm xác Chúa Giêsu trong vòng tay Mẹ, không gì buồn thảm bằng; thế nhưng đó cũng là một trong những kiệt tác về yêu thương. Tất cả đều tùy thuộc thái độ của con người trước khổ đau. Con người có thể trốn chạy đau khổ, con người có thể suốt một đời phàn nàn về khổ đau. Nhưng con người cũng có thể biến khổ đau thành một hành động yêu thương; đó là thái độ của Chúa Giêsu và cũng phải là thái độ của tất cả những ai muốn làm môn đệ Ngài.

Nơi nào có Thập giá, nơi đó có Thiên Chúa. Nguyện xin Chúa giúp chúng ta luôn tỉnh thức để nhận ra sự hiện diện yêu thương của Ngài ngay trong khổ đau, để giữa những giờ phút tăm tối và thử thách, chúng ta vẫn còn thấy được ý nghĩa của cuộc sống.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là nguồn sức mạnh nâng đỡ cuộc đời chúng con. Chúa vẫn tha thiết mời gọi chúng con trao vào tay Chúa những gánh nặng của cuộc sống. Chúa mời gọi chúng con hãy can đảm vác thập giá hằng ngày mà theo Chúa. Xin giúp chúng con can đảm bước theo chân Chúa với một lòng trung tín, sắt son.

Lạy Chúa, Chúa đã vui lòng đón nhận thập giá đắng cay để cứu chuộc chúng con. Chúa đã chấp nhận chết đi để ban lại cho chúng con sự sống đời đời. Xin dạy chúng con biết sống quảng đại, biết cho đi mà không tính toán, biết chiến đấu mà không sợ thương tích, và không chờ một phần thưởng nào khác là biết mình đã làm theo ý Chúa.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con hiểu rằng: chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân, vì khi cho đi là lúc chúng con được nhận lãnh để chúng con luôn biết sống thanh thoát và quảng đại cho tha nhân. Amen


(Theo website Phạm Minh Mẫn)

Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2011

Vác thập giá theo Chúa


Lời Chúa: Mt 16,13-23

13Khi Đức Giêsu đến vùng kế cận thành Xêdarê Philípphê, Người hỏi các môn đệ rằng: “Người ta nói Con Người là ai? ” 14Các ông thưa: “Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, có người lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ.”15Đức Giêsu lại hỏi: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai? “16Ông Simôn Phêrô thưa: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” 17Đức Giêsu nói với ông: “Này anh Simôn con ông Giôna, anh thật là người có phúc, vì không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nhưng là Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời. 18Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi. 19Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời: dưới đất, anh cầm buộc điều gì, trên trời cũng sẽ cầm buộc như vậy; dưới đất, anh tháo cởi điều gì, trên trời cũng sẽ tháo cởi như vậy.” 20Rồi Người cấm ngặt các môn đệ không được nói cho ai biết Người là Đấng Kitô. 21Từ lúc đó, Đức Giêsu Kitô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. 22Ông Phêrô liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy! ” 23Nhưng Đức Giêsu quay lại bảo ông Phêrô: “Xatan, lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người.”

Vác thập giá theo Chúa

Vác thập giá theo Chúa

Lui lại đàng sau Thầy! Anh cản lối Thầy, vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa (Mt 16,23)

Suy niệm:

Có lẽ chúng ta đã quá quen thuộc với hình ảnh của Thập giá. Nơi nào có người kitô hữu thì nơi đó có Thập giá. Vào thời Chúa Giêsu, Thập giá là một cực hình làm cho con người khiếp sợ, tủi hổ. Hằng ngày, người Do thái chứng kiến cảnh các tội nhân vác những khúc gỗ lớn tuần hành qua các khu phố trước khi đến núi Sọ; những khúc gỗ sần sùi ấy sẽ được sử dụng để treo chính các tội nhân.

Chúa Giêsu đã loan báo về cái chết của Ngài, đồng thời mời gọi các môn đệ Ngài cũng hãy vác Thập giá của mình để tiến bước theo Ngài. Theo Chúa Giêsu, đó là lời mời gọi cốt yếu của Kitô giáo. Vì sự nghiệp, vì lý tưởng, người ta có thể hy sinh mạng sống của mình. Một người vô tín ngưỡng có thể vì lý tưởng dám hy sinh tất cả cuộc đời của mình; thế nhưng điểm chính yếu của Tin mừng lại là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Đời sống Kitô giáo chỉ có thể là đời sống, nếu nó được tiếp tục nuôi dưỡng bởi con người Chúa Kitô như là nguồn mạch của sự sống.

Chúng ta ghi dấu Thánh giá trên người chúng ta, chúng ta mang Thánh giá trên người chúng ta, đó không là dấu hiệu của sự chết, nhưng là biểu dương của sức sống của Đấng đã chết, đã phục sinh và đang tác động trong chúng ta. Nói như Thánh Phaolô: “Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà chính là Chúa Kitô sống trong tôi”. Chúa Kitô sống trong chúng ta để tiếp tục và hoàn tất công trình cứu rỗi của Ngài. Chúa Kitô đã vác Thập giá và đã chết một lần, cuộc Tử nạn ấy cần phải được tiếp tục qua các Kitô hữu. Cũng chính thánh Phaolô đã nói: “Tôi cần phải bổ khuyết những gì còn thiếu sót trong cuộc tử nạn của Chúa Kitô”.

Thập giá đang được vẽ lại dưới muôn nghìn hình thức. Chúa Kitô đang tiếp tục vác lấy Thập giá với những người đang bị giam giữ một cách bất công, những người bị tước đoạt quyền sống, những người bị tra tấn và hành hạ. Chúa Kitô đang tiếp tục cuộc tử nạn của Ngài qua con người chúng ta. Người Kitô hữu chịu gian khó thử thách vì ý thức rằng Chúa Kitô đang sống trong chúng ta.

Xin cho Lời Chúa và sức sống của Chúa nâng đỡ chúng ta, để giữa những đau khổ, thử thách của cuộc sống hiện tại, chúng ta luôn kiên vững và an vui.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, cuộc đời luôn có những sóng gió nghi nan. Dòng đời luôn đong đầy những gian truân vất vả. Thế nhưng, chúng con thật hạnh phúc vì có Chúa trợ giúp trong những lúc khó khăn. Chúng con có Chúa đồng hành và sẵn lòng cất nhẹ những gánh nặng trong cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con biết siêng năng đến với Chúa nơi bí tích Thánh Thể để được ơn nâng đỡ phần hồn và phần xác. Xin cho chúng con biết trao vào tay Chúa những gánh nặng trong cuộc đời, những thử thách trong hiện tại và lo lắng cho tương lại.

Lạy Chúa Giêsu mến yêu, thánh Phêrô hôm nay đã tuyên xưng Chúa là Đấng hằng sống, dù rằng ngày mai ông lại chối Chúa đến ba lần. Chúa biết Phêrô sẽ gục ngã trước nghi nan dù rằng lòng ông không muốn thế. Chúa nhìn thấu suốt tâm can. Chúa biết tấm lòng chân thật của thánh nhân. Xin Chúa cũng nhìn đến lòng thành của chúng con. Chúng con vẫn tuyên xưng mình là người kitô giáo nhưng lại không sống điều chúng con tin. Chúa bảo chúng con yêu người nhưng chúng con vẫn còn ghét bỏ nhau. Chúa bảo chúng sống công bình nhưng chúng con vẫn để cho những danh lợi thú làm chủ con người chúng con. Chúa muốn chúng con vác thập giá mà theo Chúa nhưng chúng con lại sợ nghi nan.

Lạy Chúa, xin nâng đỡ đức tin còn yếu kém của chúng con để dù giữa những đau khổ, thử thách của cuộc sống, chúng con luôn kiên vững và an vui trong bổn phận của mình.Amen


(Theo website Phạm Minh Mẫn)

Thứ Ba, 8 tháng 2, 2011

Suy niệm lời chúa : Đâu mới là chuẩn mực cần có ?


Thứ Ba sau Chúa Nhật XVIII Thường niên A

Lời Chúa: Mt 15,1-2.10-14

Đâu là chuẩn mực?

Đâu là chuẩn mực?

1Bấy giờ có mấy người Pharisêu và mấy kinh sư từ Giêrusalem đến gặp Đức Giêsu và nói rằng: 2″Sao môn đệ ông vi phạm truyền thống của tiền nhân, không chịu rửa tay khi dùng bữa? ” 10Sau đó, Đức Giêsu gọi đám đông lại mà bảo: “Hãy nghe và hiểu cho rõ: 11Không phải cái vào miệng làm cho con người ra ô uế, nhưng cái từ miệng xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” 12Bấy giờ các môn đệ đến gần Đức Giêsu mà thưa rằng: “Thầy có biết không? Những người Pharisêu đã vấp phạm khi nghe Thầy nói lời ấy.” 13Đức Giêsu đáp: “Cây nào mà Cha của Thầy, Đấng ngự trên trời, đã không trồng, thì sẽ bị nhổ đi. 14Cứ để mặc họ. Họ là những người mù dắt người mù. Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố.”

Mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố (Mt 15,14)

Suy niệm:

Bài tin mừng hôm nay bắt đầu bằng việc thắc mắc từ các kinh sư về luật sạch dơ trong đời sống thường ngày mà các ông gọi là tập tục của tiền nhân. Từ xưa đến nay chúng ta vẫn nhắc nhở nhau phải hiếu kính tổ tiên. Phải giữ gìn những truyền thống tốt đẹp cha ông ta để lại. Nghĩ cho cùng thì việc rửa tay trước khi ăn là một truyền thống tốt, chúng ta nên duy trì. Phải chăng những người Pharisêu có lý khi dựa vào truyền thống của tiền nhân để bắt bẻ Chúa Giêsu và các môn đệ của Ngài đã lội ngược dòng đời (không rửa tay trước khi ăn)?

Vậy tại sao Chúa Giê su lại giáng lên họ một đòn khá mạnh khi đề cập đến “cái vào miệng” và “cái từ miệng ra”? Mạnh thật và đau thật. Đau đến nỗi môn đệ của Ngài cũng phải lên tiếng thay cho họ: “Thầy có biết không? Những người Pharisêu đã vấp phạm khi nghe Thầy nói lời ấy. Về phần Chúa Giêsu, Ngài biết rõ ý đồ đen tối từ lòng dạ họ. Lòng dạ của những người đầy chước độc mưu thâm: ghen tương, tranh chấp, đố kỵ, tìm kẽ hở để chà đạp người khác và để che lấp tội của chính mình. Đó là một âm mưu khá chuyên nghiệp của những hung thủ giết người không gươm. Xã hội chúng ta hôm nay cũng không thiếu những con người như thế. Bản thân chúng ta cũng có những lúc chẳng khác gì họ khi cư xử với tha nhân. Lấy mình làm thước đo để chà đạp anh em. Sống giả nhân giả nghĩa.

Chúng ta sẽ làm gì để trở nên tự do và giúp nhau được tự do trong ân sủng Chúa, sự tự do của con cái Thiên Chúa.

Đâu là chuẩn mực cho đời sống ? Thưa đó chính là chuẩn mực tình yêu. Chúng ta có rất nhiều tài: tài hùng biện, tài lãnh đạo, tài giao tiếp…Nhưng nên nhớ rằng chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài. Chúng ta sống với nhau trong sự liên đới, chúng ta cần có nhau. Khả năng Chúa ban cho chúng ta là để làm phong phú cho nhau, thậm chí sửa dạy nhau khi cần thiết. Vì thế những luật lệ phải được chúng ta dùng trong tình yêu thương, phải biết đặt tình yêu lên trên lề luật. Thiếu tình yêu, luật sẽ trở nên cứng nhắc. Thiếu tình yêu, luật chỉ còn là vết kim châm rướm máu thay vì là kim chỉ nam cho đời sống.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, cuộc sống thường ngày lắm khi chúng con bị rơi vào tình trạng lấy mình làm tiêu chuẩn, làm thước đo cho người khác. Chúng con chủ quan đánh giá người khác theo lăng kính thiển cận của mình. Từ đánh giá chúng con đi đến chỗ hạ giá lẫn nhau. Cuộc sống từ đó đã có nhiều dối trá giả hình. Vì nhiều khi chúng con cố tình hạ giá người khác để che đậy khiếm khuyết của bản thân. Hận thù tranh chấp cũng từ đó nảy sinh. Xin Chúa cho chúng con ý thức và luôn trân trọng phẩm giá của anh chị em xung quanh chúng con. Trân trọng sự tự do Chúa ban cho mỗi người chúng con. Xin cho chúng con luôn biết nói lời yêu thương, lời xây dựng bình an. Trên hết đó là lời sự thật bắt nguồn từ tình yêu Đức Kitô, Đấng là nguồn chân-thiện-mỹ.

Lạy Chúa, như Chúa đã nói: “mù mà lại dắt mù, cả hai sẽ lăn cù xuống hố”. Thực tế ai trong chúng con cũng rất sợ cảnh mù lòa. Bởi mù lòa khiến chúng con khó cảm hưởng được vẻ đẹp của cuộc sống xung quanh. Nhưng còn một thứ mù lòa đáng sợ hơn gấp ngàn lần. Đó là sự mù lòa về tinh thần bởi đã chai lỳ trong tội lỗi. Vì quá quen với những đam mê danh lợi thú khiến chúng con mất dần và mất hết cảm giác về tội. Mù mà chúng con không biết mình mù. Cảm hưởng về ơn Chúa thật diệu kỳ qua thiên nhiên, qua con người cũng dần trở nên xa lạ với chúng con. Xin Chúa đến phục hồi cặp mắt tinh thần cho chúng con. Và xin cho chúng con dám can đảm bắt đầu lại.


(Theo website Phạm Minh Mẫn)

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Suy niệm lời chúa : Chúa Giêsu là nhà giáo dục đại tài


Thứ Hai sau Chúa Nhật XVIII Thường niên A

Lời Chúa: Mt 14,22-36

Chúa Giêsu là nhà giáo dục đại tài

Chúa Giêsu là nhà giáo dục đại tài

22Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy! “, và sợ hãi la lên. 27Đức Giêsu liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ! ” 28Ông Phêrô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” 29Đức Giêsu bảo ông: “Cứ đến! ” Ông Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giêsu. 30Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với! ” 31Đức Giêsu liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi? ” 32Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay. 33Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa! ” 34Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghennêxaét. 35Dân địa phương nhận ra Đức Giêsu, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người. 36Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được khỏi.

Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ (Mt 14,27)

Suy niệm:

Thiên Chúa tỏ ra là một nhà giáo dục đại tài: Ngài luôn tôn trọng tư tưởng, dự định của con người, nhưng với thời gian và qua dòng lịch sử, Ngài thanh lọc, kiện toàn những gì không phù hợp với Nước Trời. Chúa Giêsu, con Thiên Chúa nhập thể làm người cũng đi theo đường lối đó, như chúng ta có thể thấy trong bài Tin mừng hôm nay.

Sau khi cho dân chúng ăn no, Chúa Giêsu buộc các môn đệ lên đò sang bờ bên kia. Giải tán dân chúng xong, Chúa Giêsu lên núi cầu nguyện một mình. Các môn đệ vâng lời Thầy ra đi, nhưng có lẽ các ông không được hài lòng. Các ông đã hết sức kiên nhẫn chờ đợi ngày Chúa Giêsu làm Vua, cơ hội đó hôm nay đã đến nhưng Chúa lại từ chối. Không những bỏ lỡ cơ hội Chúa còn ra lệnh cho các ông lập tức rời bỏ hiện trường. Bất mãn, chán nản và mệt nhọc làm cho các ông ngã lòng. Chúa Giêsu biết rõ tâm trạng của các ông, không những bằng ánh mắt và bằng cả cõi lòng khi Ngài cầu nguyện trên triền núi. Ngài thấy các ông chèo chống ngược với sóng gió và ngược với cả ý muốn. Chính lúc đó, Ngài đi trên mặt biển để đến với các ông. Ngài làm như thế để các ông hiểu rằng Ngài có quyền năng trên các tạo vật, Ngài có chương trình của Ngài và Ngài sẽ thực hiện chương trình ấy khi giờ của Ngài đến.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta đặt tất cả tin tưởng vào quyền năng của Chúa. Ngài có chương trình cho mỗi người chúng ta. Điều quan trọng không phải là chúng ta bắt Thiên Chúa làm theo ý chúng ta, để rồi khi không được như ý nguyện, chúng ta tỏ ra buồn phiền, than trách Chúa. Trái lại, chúng ta hãy đặt hết tin tưởng vào Chúa. Ngài vẫn hiện diện để sẵn sàng cứu giúp chúng ta. Hãy phó thác vào quyền năng yêu thương của Ngài và như thế tâm hồn chúng ta sẽ được bình an.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, sống đức tin trong thời đại hôm nay cũng khó khăn tựa như đi trên mặt biển. Có biết bao cám dỗ khiến chúng con xa lìa Chúa. Có biết bao những sóng gió khiến chúng con đánh mất niềm tin nơi Chúa. Xin Chúa thương nâng đỡ niềm tin còn yếu kém của chúng con để dầu đứng giữa những nghi nan của dòng đời, những sóng gió cuộc đời, chúng con vẫn luôn đặt trọn niềm tín thác vào Chúa. Xin giúp chúng con biết noi gương thánh Phêrô mà thưa lên cùng Chúa: “Lạy Chúa, xin cứu con”.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con thật hạnh phúc vì có Chúa luôn ở bên chúng con. Chúng con tin tưởng Chúa luôn bảo vệ chúng con. Chúa luôn quan phòng gìn giữ chở che cuộc đời chúng con. Chúa sẽ chẳng bao giờ bỏ rơi chúng con. Xin cho chúng con luôn vững tin vào Chúa dù gặp những gian nan. Xin cho chúng con biết nương tựa vào Chúa trong những lúc khó khăn và nguy hiểm của dòng đời. Chúa là sức mạnh và là thành luỹ bảo vệ đời chúng con. Xin cho chúng con biết tin tưởng và an vui nép mình bên Chúa. Amen


(Theo website Phạm Minh Mẫn)